Home Up Cương Lĩnh Điều Lệ Lịch Sử Tổng Hội Bức Tường Chính Việt

Có những niềm đau

Home Chính Việt 1 & 2 Chính Việt 03 Chính Việt 4 & 5 Chính Việt 06 Chính Việt 07 Chính Việt 08 Chính Việt 09 Chính Việt 10 Chính Việt 11. Chính Việt 12 Chính Việt 13


1301 Có những niềm đau Ðại sứ Việt Nam

Có những niềm đau không bao giờ quên.

Thua Ca Lang:

Sang nay, thu Bay, nhan duoc email cua mot Nguoi Ban, gom mot bai Tho, mot Video clip va vai dong tam tinh trao doi giua ban be.   Toi kinh chuyen toi Ca Lang.  Vi nao chua co dip doc bai Tho thi moi doc, chua co dip xem cai video clip, thi rat nen xem . O? tuo^i? cua? chung' ta , da pha^n` da~ kho^ng que^n nhung~ ngay` mau' lua? do' nhung cung~ kho^ng co' nghia~, ta^t' ca? de^u` nho' ma` chac' chan' , co' mo^t. thie^u? so^' nao` do' , da~ co^' tinh` que^n vi` da~ nha^n. cai' ba~ thua` ma` Co^ng. San? ban phat' . Rie^ng do^i' voi' the^' he^. con chau' cua? chung' ta , da pha^n` kho^ng bie^t' cai' to^i. ac' nay` cua? CS ma` nguoc. lai. , da~ co' cai' nhin` sai le^ch. do ha^p' thu. nhung~ tai` lie^u. cua? bon. phan? chie^n' hoac. cua? CS ne^n cang` ne^n coi hon .
Tha^n ai'
TKC

Tuong Niem 40 Nam Mau Than  (Video) 

http://www.youtube.com/watch?v=E_3hg-BxnTc


Kẻ thù ta đâu có phải là người

Giết người đi thì ta ở với ai?      

(Phạm Duy)          

Chúng nó đã tràn vào rồi đó

Mỗi đứa có một con dao

Có một khẩu súng

Thêm dăm ba quả lựu đạn

Chúng nó đã tràn vào rồi đó

Chúng nó giết người!

Chúng nó đốt nhà!

La

Chém

Chặt

Bắn

Đâm

Và liệng lựu đạn

Trẻ già ngã gục

Máu ngập mặt đường

Máu vấy chân tường

những bức tường nóng chảy

đầy lỗ đạn

Máu ứa cửa miệng

Máu trào khóe mắt

Mùi máu khô tanh

Một người ngã gục

Hai người ngã gục

Ba người ngã gục

Trăm người ngã gục

trong từng khu phố

còn đầy xác pháo ngày ba mươi Tết

Chết mà măt mở trừng trừng

kêu không ra tiếng

 

Ôi…!

Nếu kêu mà thành tiếng được?

Chúng nó đã tràn vào rồi đó

Giết anh em ta

Giết cả đồng bào

Giết hết gia đình,

không từ trẻ nhỏ

Ngã tư Xa lộ Hàng Xanh

Xóm Mới

Bàn Cờ

Đường Sư Vạn Hạnh

xác chất xác chồng

xác nằm lăn lóc

xác nằm cong queo

Xác em thơ tay cầm viên pháo chưa kịp châm ngòi

Xác ông già áo mới chưa kịp xuất hành sáng mùng Hai

chúc Tết bà con chòm xóm

Xin hãy lại nhìn mặt

Xin mời hãy lại nhìn mặt

Ôi những người thân mới vừa trông thấy

và nghe tiếng nói

Bây giờ đã nằm yên

Ôi sao chết thật dễ dàng…?

Chết thật kinh hoàng

Và chết như mơ

Chúng nó đã tràn vào rồi đó

Chúng không phải quỷ trong mười tầng địa ngục

Cũng không phải loài thú dữ có nanh dài vuốt nhọn

Mà dã man hơn:

Chúng đích danh cộng sản!

Chúng nó đã tràn vào rồi đó

Những người đã nằm xuống

xin hãy đưa tay vuốt mắt

và yên nghỉ

Xin hãy yên nghỉ

và hạnh phúc

Cuộc đời ngắn dài cùng chiến tranh nhục nhã

Để lại cho chúng tôi kẻ thù

Niềm sót thương thành chất ngất căm thù

Chúng tôi sẽ lùng giết chúng

 

Chém từng đứa

Chặt từng thằng

Bắn đâm hết kẻ thù cho các người vui vẻ

Cho đồng bào tôi vui vẻ

Có phải không

Giết kẻ thù đâu phải giết người?

Bởi vì

Kẻ thù ta đâu có phải là người

Giết người đi thì ta ở với ai?

Đào Vũ Anh Hùng

(Mậu Thân 1968)

Bạn Hùng và bạn Trường thân,

Bài thơ này tôi làm khi xảy ra biến cố Mậu Thân ở Saigon, Việt cộng mở cuộc “Tổng công kích, tổng khởi nghĩa” lợi dụng thời gian ngưng bắn vào dịp Tết, võ trang ào ạt tấn công cùng một lúc 54 Tiểu khu và Chi khu của VNCH trong lúc bất ngờ. Tôi đi phép, kẹt ở Saigon và đã chứng kiến những cảnh đổ vỡ, tang thương ở thủ đô do cộng sản gây ra. Tôi đã mượn tựa đề một bài hát của Phạm Duy để viết bài thơ này, gửi đăng trên tập san Lý Tưởng Không Quân sau biến cố.

Tình cờ một buổi chiều khi vừa sẩm tối, tôi bay trên không phận Biên Hòa khi xong phi vụ ngoại biên về đáp Saigon, mở đài Quân đội, bất ngờ nghe được đoạn cuối bài thơ này trong chương trình Thơ Nhạc do Hoàng Thư phụ trách, rất xúc động. Sau đó hỏi ra mới biết Thế Phong đưa bài thơ lên đài cho Hoàng Thư trình bầy hai lần mà tôi không được nghe trọn bài…

Bài thơ là dấu mốc ghi nhớ một biến cố bi thảm của nhân dân miền Nam và cũng là kỷ niệm của tôi với Vũ Tùng khi còn ở Phi Đoàn 215 ngoài Nha Trang. Sáng mùng Hai Tết, Tùng chở tôi sau chiếc vespa chạy như bay trên trên đường Lê Quang Định đón cô em Chu Vị Thủy về Phú Nhuận vì Thủy kẹt nơi nhà bà chị của Đằng Giao bên đó. Đường phố không một bóng thường dân. Những người lính BĐQ mai phục một bên đường hò hét kêu chúng tôi quay lại vì VC ở trong khu xóm cầu Băng Ky bắn tỉa… Hai đứa đã lỡ đi vào “đất chết” và vì muốn đón cho được cô con gái ông Chu Tử nên bất chấp đạn AK Viêt cộng bay sát trên đầu, rạp mình phóng tới, đón được Thủy về cho ông Chu Tử…

Vũ Tùng sau này đã bị bắn rớt và chết trong một phi vụ thả Biệt kích qua Lào khi thuyên chuyển ra Phi đoàn 219 ngoài Đà Nẵng. Những kỷ niệm cũ đã trôi qua gần 40 năm rồi nhưng vẫn âm ỉ cháy trong lòng. Quên đi thì thôi, nhớ lại càng bùi ngùi… Tôi đâu cò ngờ các bạn còn nhớ đến bài thơ cũ đó và nhắc lại khiến tôi xúc động, nhớ người, nhớ việc ngày xưa cũ, nhớ anh em ngày cũ?.... Xin chép lại để hai bạn tùy nghi.

Thân mến,

dvah

trở về đầu trang

 

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Ðồng Bào Ðau Khổ

Home Up Cương Lĩnh Điều Lệ Lịch Sử Tổng Hội Bức Tường Chính Việt

Trở về đầu trang