Kẻ thù ta đâu có phải là người
Giết người đi thì ta ở với ai?
(Phạm Duy)
Chúng nó đã tràn vào rồi đó
Mỗi đứa có một con dao
Có một khẩu súng
Thêm dăm ba quả lựu đạn
Chúng nó đã tràn vào rồi đó
Chúng nó giết người!
Chúng nó đốt nhà!
La
Hò
Chém
Chặt
Bắn
Đâm
Và liệng lựu đạn
Trẻ già ngã gục
Máu ngập mặt đường
Máu vấy chân tường
những bức tường nóng chảy
đầy lỗ đạn
Máu ứa cửa miệng
Máu trào khóe mắt
Mùi máu khô tanh
Một người ngã gục
Hai người ngã gục
Ba người ngã gục
Trăm người ngã gục
trong từng khu phố
còn đầy xác pháo ngày ba mươi Tết
Chết mà măt mở trừng trừng
kêu không ra tiếng
Ôi…!
Nếu kêu mà thành tiếng được?
Chúng nó đã tràn vào rồi đó
Giết anh em ta
Giết cả đồng bào
Giết hết gia đình,
không từ trẻ nhỏ
Ngã tư Xa lộ Hàng Xanh
Xóm Mới
Bàn Cờ
Đường Sư Vạn Hạnh
xác chất xác chồng
xác nằm lăn lóc
xác nằm cong queo
Xác em thơ tay cầm viên pháo chưa kịp châm ngòi
Xác ông già áo mới chưa kịp xuất hành sáng mùng Hai
chúc Tết bà con chòm xóm
Xin hãy lại nhìn mặt
Xin mời hãy lại nhìn mặt
Ôi những người thân mới vừa trông thấy
và nghe tiếng nói
Bây giờ đã nằm yên
Ôi sao chết thật dễ dàng…?
Chết thật kinh hoàng
Và chết như mơ
Chúng nó đã tràn vào rồi đó
Chúng không phải quỷ trong mười tầng địa ngục
Cũng không phải loài thú dữ có nanh dài vuốt nhọn
Mà dã man hơn:
Chúng đích danh cộng sản!
Chúng nó đã tràn vào rồi đó
Những người đã nằm xuống
xin hãy đưa tay vuốt mắt
và yên nghỉ
Xin hãy yên nghỉ
và hạnh phúc
Cuộc đời ngắn dài cùng chiến tranh nhục nhã
Để lại cho chúng tôi kẻ thù
Niềm sót thương thành chất ngất căm thù
Chúng tôi sẽ lùng giết chúng