Các bài trong đề mục

Tài Liệu

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.

TổngHội | KhuHội | DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý |

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

Radio Việt Nam Hải Ngoại

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Trong năm 2011

Trong năm 2012

Trong năm 2013

Trong năm 2014

Trong năm 2015

 

Tháng 01 năm 2016

Tháng 02 năm 2016

Tháng 03 năm 2016

Tháng 04 năm 2016

Tháng 05 năm 2016

Tháng 06 năm 2016

Tháng 07 năm 2016

Tháng 08 năm 2016

Tháng 09 năm 2016

Tháng 10 năm 2016

Tháng 11 năm 2016

Tháng 12 năm 2016

 

QUAN NIỆM KẾT HỌP, TẠO LỰC ĐẤU TRANH

 Mai Viết Triết    Paris, ngày 10 tháng 4 năm 1998

Sau 28 năm dưới chế độ vô sản chuyên chính độc tài đảng trị, Việt-Nam trở thành một trong những quốc gia nghèo khổ chậm tiến nhứt trên thế giới, xã hội Việt-Nam trở thành bất công giai cấp tham nhũng dối trá nhứt trong lịch sử, dân tộc Việt-Nam mất truyền thống, người Việt-Nam mất tự do, tôn giáo ở Việt-Nam bị đàn áp.

Sau 28 năm cầm quyền, đảng cộng sân Việt Nam đang trên đà tan rã, mất hết niềm tin từ cán bộ đảng viên đến đồng bào dân chúng. Nội bộ bị chia rẽ vì tranh chấp đặc quyền đặc lợi. Nhiều tiếng nói chống đối đã nổi lên từ trong lòng chế độ, kêu gọi đổi mới chính trị. Đa số cán bộ đảng viên đã mất hết lý tưởng trở thành quan liêu tham nhũng, chính thống cách mạng hiện nay là quyền lợi và an ninh cá nhân gia đình phe nhóm. Về mặt đối ngoại, cộng sân Việt Nam hoàn toàn tùng phục bá quyền Trung cộng và đang cầu khẩn đế quốc Mỹ ký kết Hiệp Ước Thương Mải, lệ thuộc các giới đầu tư viện trợ ngoại quốc để cứu nguy nền kinh tế đang trên đà phá sản. Các tổ chức nhân quyền quốc tế và cả Liên hiệp quốc cũng đã lên tiếng tố cáo cộng sãn Việt Nam vi phạm nhân quyền.

Sau 28 năm bị đàn áp bất công, toàn dân Việt-Nam đã thức tỉnh. Tinh thần chống cộng được xem như toàn diện từ quốc nội đến hải ngoại, từ người bình dân đến giới trí thức. Nhiều tổ chức đấu tranh đã thành hình. Các tôn giáo cũng đã lên tiếng đòi tự do tín ngưởng. Dân chúng Thái-Bình Xuân-Lộc đã vùng dậy tố cáo quan liêu tham nhũng, đòi quyền sống. Mọi cuộc viếng thăm ngoại quốc của tập đoàn lãnh đạo cộng sân Việt Nam, từ Âu châu đến Mỹ châu Úc châu, đều bị đồng bào tị nạn biểu tình chống đối.

Nhưng thực tế cho thấy, dù có nhiều tổ chức nhiều hội đoàn, quân nhân cũng như dân chính, hoạt động với danh nghĩa này hay mục đích nọ... số người tham dự các hoạt động đấu tranh rất là hạn hẹp. Đa số còn đứng ngoài vì cuộc sống ly hương và trách nhiệm gia đình hoặc vì không chấp nhận quan niệm chủ trương lập trường đường lối của tổ chức hay hội đoàn hoặc vì không có niềm tin nơi nhân sự hay nhóm lãnh đạo.

Giữa các tổ chức hội đoàn đang có, mặc dù cùng chung mục đích chống cộng nhưng vẫn chưa tạo được sự đoàn kết, vẫn chưa thống nhứt được quan niệm chủ trương lập trường đường lối đấu tranh... mà đôi khi còn tỏ ra ganh tị thù hằn chống đối lẫn nhau. Sự chia rẽ đang là vết hằn sâu đậm. Hoạt động thì có nhiều nhưng thường bị động và khá hời hợt nên không tạo được niềm tin trong dư luận đồng bào và ngoại quốc. Đây là một trở ngại rất lớn cho công cuộc đấu tranh với cộng sản Việt Nam.

Trong công cuộc đấu tranh, nhứt là đấu tranh chính trị, có ba việc cần phải làm và cần phải có là:

Một: Chủ trương lập trường để làm phương hướng.

Hai: Lực lượng để hành động hậu thuẩn và tổ chức để điều hành trách nhiệm. Vậy làm thế nào để thực hiện lực lượng? điểm căn bản và khó khăn nhứt hiện nay cho những người tranh đấu.

Muốn có lực lượng, các tổ chức hội đoàn và nhân sự đấu tranh phải kết hợp ngồi lại với nhau trên nguyên tắc một số điều kiện, lấy đó làm lối thoát cho công cuộc đấu tranh.

1. Từ 28 năm qua, nhiều tổ chức hội đoàn người Việt quốc gia ở hải ngoại đã lên tiếng phát động đấu tranh với những chủ trương lập trường đường lối rất kêu rất đúng nhưng chỉ nặng về lý thuyết và hình thức chớ không thực tế và không có tính cách lâu dài liên tục, phù hợp với tình hình, đúng với nhu cầu đấu tranh.

Lý thuyết nào cũng hay, lý thuyết nào cũng hấp dẫn nhưng chỉ có nói mà không làm thì những người có tinh thần tranh đấu sẽ chán, công cuộc đấu tranh sẽ không phát triển được. Với lý thuyết, chỉ tạo được cái tiếng chớ không tạo được cái lực. Đó là chưa nói đến một vài tổ chức hay nhân sự đã lợi dụng công cuộc đấu tranh để tạo danh gây lợi... nên niềm tin của đồng bào đã bị va chạm và mất dần theo thời gian.

Công cuộc đấu tranh của người Việt quốc gia phải có tính cách thực tế, đường lối kế hoạch phải phù hợp với tình hình và đúng với nhu cầu để thực hiện cho được chớ không nói lý thuyết xuông nữa.

2. Để thực hiện ba việc cần phải làm và cần phải có vừa nói trên, việc ưu tiên là làm sao kết hợp người Việt quốc gia để tạo thành cái LỰC cho công cuộc đấu tranh. Muốn được vậy, đại diện các tổ chức hội đoàn và nhân sự đấu tranh (cần phẩm hơn lượng) phải ngồi lại với nhau thảo luận trao đổi ý kiến tìm sự đồng thuận về chủ trương lập trường đường lối.... để rồi lấy đó làm căn bản cho sự hình thành một cơ cấu điều hành phối hợp các hoạt động.

Điều khó khăn gặp phải từ trước đến nay cho sự kết hợp là ai cũng muốn cho người khác gia nhập với mình, lấy tổ chức mình làm tổ chức điều hành phối hợp. Đó là không thực tế. Đó là tinh thần lãnh tụ độc tôn.

Chúng ta cần đặt lại quan niệm kết hợp. Mỗi tổ chức mỗi hội đoàn là một đơn vị riêng biệt, độc lập trên mọi bình diện từ cơ cấu nhân sự tài chánh phương tiện đến hoạt động, tùy theo tôn chỉ nhu cầu riêng của tổ chức hội đoàn và hoàn toàn trách nhiệm. Điều cần thiết cho sự kết hợp là cùng chung mục tiêu, cùng chung chủ trương lập trường đường lối đấu tranh và cùng chia nhau trách nhiệm hoạt động, mổi tổ chức một phần hành theo một chương trình kế hoạch đã được đồng thuận. Về công việc thì mọi hoạt động đều được quyết định theo nguyên tắc dân chủ, thiểu số phục tùng đa số. Tinh thần trách nhiệm và kỷ luật phải được đề cao và công bằng áp dụng. Nói cách khác, chúng ta kết hợp để tạo lực lượng đấu tranh, thống nhứt hành động.

Chấp nhận quan niệm kết hợp như thế là chúng ta sẽ tạo được cái LỰC cho người quốc gia chống cộng. Và khi có được cái ''LỰC quốc gia'' chúng ta sẽ lấy đó mà vận động gây cái ''THẾ quốc tế ''.

3. Về nhân sự, việc cần làm hiện nay là làm sao kết hợp cho được một số nhân sự có tinh thần cán bộ để làm thành cái nhân (noyau) nghiên cứu xây dựng điều hướng công cuộc đấu tranh. Người cán bộ phải chấp nhận hy sinh, đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết, phải xếp lại dĩ vãng để hướng về tương lai.... Điều trở ngại lớn cho việc kết hợp là tinh thần lãnh tụ độc tôn và thái độ ganh tị hận thù. Vậy làm thế nào để giải tỏa các trở ngại này?

Trước hết xin dẹp bỏ cái thằng TÔI. Cá nhân chỉ là giai đoạn dân tộc mới là trường cửu. Cá nhân không ai hoàn mỷ hết. Việc đất nước là hệ trọng, không thể giao cho một cá nhân toàn quyền quyết định. Chế độ quân chủ đã lổi thời rồi. Lãnh tụ lãnh đạo sẽ do nhân dân quyết định trong tương lai. Chúng ta kết hợp nhau là để đấu tranh cho đất nước dân tộc chớ không phải vì cảm tình cá nhân, vì bằng cấp điạ vị... và cũng không phải vì tham vọng quyền hành.

Chúng ta hảy ngồi lại với nhau, cùng chung vai sát cánh hành động, cùng chia xẻ đau thương bùi ngọt... tiến lên đánh kẻ thù chung là cộng sản Việt Nam. Ai có tài có đức thì, sau một thời gian cùng nhau hoạt động, anh chị em sẽ biết sẽ nhận chân giá trị và sẽ đề bạt người đó lên làm đại diện làm lãnh tụ cũng không muộn gì. Chỉ sợ rằng tham vọng lãnh tụ thì lớn mà tài đức lãnh đạo thì không... đó là mối nguy hại lớn cho dân tộc Việt-Nam.

Nhu cầu giải độc thứ hai là làm sao dẹp bỏ ganh tị hận thù cá nhân? Từ 23 năm qua, cuộc sống ly hương vẫn chưa xóa bỏ được hận thù dĩ vãng. Người vong quốc vẫn chưa nhận thức được sự nguy hại của chia rẽ, vẫn chưa phân biệt được cái thỏa mản nhất thời của cá nhân với cái ích lợi lâu dài của dân tộc, vẫn chưa nhận diện đúng ai là bạn ai là thù... để rồi có những lời nói những hành động bêu xấu đánh phá người cùng chiến tuyến, gián tiếp làm lợi cho kẻ thù chung là cộng sân Việt Nam.

Nhắc lại dĩ vãng với những hận thù cá nhân gia đình, nhắc lại những lỗi lầm của các cấp lãnh đạo miền Nam... có làm thay đổi được cuộc diện quê hương, có làm giao động được kẻ thù không? hay cũng chỉ là để bêu xấu đánh phá người quốc gia với nhau mà thôi? Ai trách nhiệm mất miền Nam, ai phản bội ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, ai đâm sau lưng chiến sĩ, ai làm giàu trên xương máu đồng bào... nhân dân Việt-Nam đều biết, báo chí truyền thông truyền hình thế giới từng đăng từng nói. Nhắc lại những sự việc đó chỉ là xô một cái cửa đã mở, chỉ gây thêm chia rẽ nội bộ người quốc gia. Ai công ai tội, nhân dân còn đó nhân chứng còn đó... luật pháp sau này sẽ phán xét quyết định.

Việc khẩn cấp hiện nay của người quốc gia là cứu chữa cái nhà Việt-Nam đang cháy chớ đừng ngồi kể tội lên án những kẻ đốt nhà (chưa chắc gì người kể tội mà không có tội). Việc cần làm và phải làm là đánh dổ chế độ cộng sản Việt Nam giải phóng quê hương dân tộc.

Xin xếp lại ganh tị hận thù cá nhân để tập trung khả năng và nhân lực vào công cuộc đấu tranh và xây dựng tương lai dân tộc. Xin xếp lại dĩ vãng gát lại những chuyện đã qua để cùng nhau một lòng một dạ, đứng chung nhau một chiến tuyến, tiến lên đánh kẻ thù chung thì mới mong có kết qủa. Nếu những ai đó, không phải vì hận thù cá nhân, còn nhắc lại dĩ vãng còn bêu rếu cá nhân... thì chẳng qua là vì lòng ganh tị không muốn ai hơn mình hoặc vì tự biết mình không hơn ai. Đó là thái độ của những người tranh đấu vì danh vì lợi chớ không phải vì quyền lợi dân tộc. Chúng ta phải cảnh giác thận trọng đối với hạng người này.

Trong công cuộc đấu tranh, một cá nhân không thể làm tất cả mọi việc được, một tổ chức không thể có đủ lực lượng và niềm tin. Cần có sự kết hợp của nhiều cá nhân nhiều tổ chức để tạo thành một thực thể có tầm vóc có giá tri... mới mong đánh động được dư luận quốc tế, thức tỉnh được đồng bào trong và ngoài nước. Sự hiện diện của nhiều cá nhân nhiều tổ chức trong một thực thể đấu tranh còn là một chứng minh tinh thần tự do dân chủ, sự trưởng thành chính trị của người quốc gia. Đó là điều đáng mừng.

4. Về hoạt động, giữa các tổ chức đấu tranh, nếu vì một lý do này hay một mục đích nọ mà chưa kết hợp nhau được thì cũng xin đừng chống đối bêu xấu lẫn nhau. Ai làm được gì để gây bất lợi cho cộng sân Việt Nam cũng đều tốt cả. Tổ chức nào đứng ra làm việc gì thì tổ chức đó trách nhiệm trước dư luận đồng bào. Nếu việc làm đó hợp với quan điểm của mình thì nên tham dự đóng góp.... nếu không hợp thì mình không tham gia nhưng cũng không ngăn cản đánh phá. Và nếu biết được việc làm đó sẽ gây bất lợi chung cho người quốc gia thì nên kín đáo lưu ý nhân sự trách nhiệm để họ tùy nghi định đoạt.

Xin xóa bỏ tinh thần tranh chấp cá nhân bè phái, đặt quyền lợi dân tộc và ích lợi chung lên trên hết. Người quốc gia cần làm một cuộc cách mạng bản thân trước, cần nhớ câu nói lịch sử của Tổng thống John Kennedy ''hảy tự hỏi mình đã làm được gì cho đất nước chớ đừng hỏi đất nước đã làm được gì cho mình''.

Ngày nào tập thể người Việt quốc gia, từ cá nhân đến tổ chức hội đoàn, chấp nhận kết hợp ngồi lại với nhau trao đổi ý kiến, thống nhứt chủ trương lập trường đường lối đấu tranh... xếp lại dĩ vãng, giảm thiểu ganh tị hận thù và tham vọng cá nhân... thì đó là ánh sáng đường hầm của công cuộc đấu tranh giải phóng quê hương.

Mai viết Triết    Paris, ngày 10 tháng 4 năm 1998

oo0oo

Xin Quý Vị xem tiếp bài 3: Người Việt quốc gia phải làm gì?

 

Media

Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013

GS Trần Phương phát biểu tại Hà nội

CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ

CNXH đã thất bại! Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng!

Chúng ta tự lừa dối chúng ta và chúng ta lừa dối người khác

 

SBTN SPECIAL:

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)

Đón Đinh Nhật UY ra khỏi chuồng cọp

Phát thanh Khối 8406 -18.10.2013

http://www.whitehouse.gov/share/the-shutdown-is-over

Hình Nhớ Người Thương Binh & Tri Ân Chiến Sĩ VNCH

Trung úy phi công Nguyễn Văn Lộc _ binh chủng Không Quân

Lịch sử chính xác sự thật vHồ Chí Minh

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P1)

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P2)

 

 

Hồi Ký

Nguyễn Mạnh Tường: Kẻ bị mất Thông Công ||

Nguyễn Huy Hùng: Hồi Ức Tù Cải Tạo

Đỗ Văn Phúc - Cuối Tầng Địa Ngục

Nguyễn Huy Hùng: Những dòng ký ức Tù

Duyên Anh: Trại Tập Trung ||  Đồi Fanta

Aleksandr I. Solzhenitsyn: Quần đảo ngục tù

Đặng Chí Bình: Thép Đen

LM Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống

 

Web VN

Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

 

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com

Copyright © 2001 by Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam

All rights reserved.  Revised: 17 Oct 2017 12:00 AM